Thứ Năm, ngày 26 tháng 12 năm 2013

THÔNG BÁO



 Cảm ơn các bạn đã quan tâm theo dõi những gì Vũ Thủy đã chia sẻ trên blog này.

Mời các bạn xem blog TIẾNG HẠC KÊU SƯƠNG ở địa chỉ mới.
Vì lý do kỹ thuật, Vũ Thủy đã dọn nhà sang nhà mới rồi. Rất vui khi được đón tiếp các bạn ở địa chỉ :
Chúc các bạn một năm mới tràn đầy hạnh phúc
                                    Vũ Thủy

Thứ Hai, ngày 16 tháng 12 năm 2013

TÔI LÀ NGƯỜI "GIÀU CÓ"

Chiều nay tôi cùng một người bạn đến dâng lễ ở nhà thờ Thánh Mẫu, một thánh đường nhỏ cách nhà tôi khoảng chừng hơn 2 cây số. Trong lòng tôi trào dâng nhiều cảm xúc lẫn lộn. Hôm nay tuy chỉ là một ngày bình thường như mọi ngày, nhưng đối với riêng tôi, nó lại mang một ý nghĩa đặc biệt, vì là ngày sinh nhật thứ 48 trong đời tôi. Ai đó, đếm tuổi sợ mình già đi, tôi thì lại cảm thấy mình càng thêm tuổi càng thêm hạnh phúc, vì được mang nặng ân tình của Chúa... Đặc biệt, khi nghe ca đoàn hát bài hát dâng lễ vật, nước mắt tôi tự dưng trào ra hai bên khóe mắt, những giọt nước mắt hạnh phúc vì nhận ra rằng, mình đã đón nhận biết bao hồng ân của Chúa. Hình như hôm nay Mẹ Maria đã dẫn tôi đến nhà thờ Thánh Mẫu, vì Mẹ muốn cho tôi nghe những ca từ này thì phải: Lạy Chúa, con biết lấy gì mà tiến dâng Ngài, vì đời con đâu có gì để mà dâng Chúa. Và con cũng không xin gì, cũng không xin gì, ước gì xa xôi. Vì, lạy Chúa, Chúa chính là gia nghiệp của con... Tôi chợt lẩm nhẩm trong miệng: “Ôi Chúa không nói, thì con cũng đã hiểu Chúa yêu con biết bao! Vâng, Chúa chính là gia nghiệp của con, Đấy chính là sự giàu sang của con, người bạn ngồi bên cạnh con đây đã nói như vậy đó Chúa ạ!” Trên đường trở về nhà, tôi nhận được một cú điện thoại chúc mừng sinh nhật. Người bạn phone cho tôi là một người khuyết tật tôi mới quen biết khoảng chừng ba tháng nay thôi, thế mà cô đã nhớ những gì tôi nói trong lúc kể chuyện đời mình... Tôi ngạc nhiên khi nghe cô chúc mừng sinh nhật, và còn nói đã mua tặng tôi một món quà, nhưng chưa thể đem tới nhà cho tôi được.. Những niềm vui của tôi thật đơn giản, song nhiều những niềm vui đơn giản đó đã làm nên những chuỗi ngày hạnh phúc của đời tôi. Từ đầu tháng 12, mới chỉ vào ngày 1-12, anh chị em trong gia đình Manificat đã chúc mừng bổn mạng cho tôi rồi. Họ còn đặc biệt đi mua một tấm thiệp làm bằng hoa cỏ khô để tặng cho tôi nhân lễ quan thầy của tôi. Họ nói, phải mua thiệp đặc biệt như vậy, để chị Thủy có thể rờ được. Trong lúc Kim Anh mô tả màu sắc và hướng dẫn giúp tôi có thể hình dung bức tranh, tôi cảm thấy mình hạnh phúc... Niềm vui của tôi kéo dài cho tới sáng hôm qua, đã là ngày 15-12, dù lễ kính thánh Lucia đã qua, song cha Bảo Lộc đã đặc biệt cầu nguyện cho tôi trong thánh lễ tại mái ấm Phan Sinh. Cha cũng nói về ánh sáng của thánh nữ Lucia, và cầu chúc cho ánh sáng đó sẽ theo tôi đi đến những nơi nào tôi đến... Dù tôi bất xứng, song nhờ ơn Thánh nữ Lucia tôi vẫn dám hy vọng ánh sáng đó sẽ ở mãi với tôi và lan tỏa ra chung quanh, lòng tôi thật hạnh phúc... Buổi trưa, khi trở về nhà, tôi nhận được một món quà từ Nhật Bản, của một người bạn tên là Kinuko. Tôi có thể rờ vào và hình dung ra vật đó qua lời mô tả của cháu gái, đó là hình một cái cây có những chiếc lá mùa thu, được thiết kế và rập khuôn trên một tấm bìa cứng. Tôi xếp nó thành cái cây theo bản hướng dẫn, và có thể đặt ngay ngắn trên chiếc bàn làm việc của mình... lòng tôi cảm thấy hạnh phúc... Trong những ngày vừa qua, tôi còn nhận được những cú điện thoại của một vài người thân, một số anh chị em khuyết tật Ki-tô, những emails của cha Tuấn, sơ Hoàng Yến, thầy Quốc Khánh, sơ Sương Mai cùng các anh chị trong nhóm Viết Cho Nhau chúc mừng bổn mạng, chúc mừng sinh nhật... Tuy chỉ vài dòng ngắn ngủi, những lời thăm hỏi ân cần, những câu nói động viên, những lời nguyện ước... Những gì mọi người cầu chúc cho tôi đã gởi gắm biết bao tình yêu thương trong đó. Chính những tình cảm này đã là động lực cho tôi vui sống và sống một cách dồi dào hơn. Qua đó, tôi cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa đã dành cho mình. Dẫu rằng, tôi chẳng là gì trong vũ trụ của Ngài, thế mà Ngài đã coi sóc tôi như thế đó! Lẽ nào tôi lại không đáp lại tình Ngài? Tôi ngồi điểm lại những mốc thời gian, những năm tháng lo buồn sầu đau vì bệnh tật, những ngày tháng tôi bắt đầu nhận ra bước chân của Chúa song hành với tôi, từ những tháng ngày tăm tối chuyển sang một cuộc sống tràn ngập niềm vui vì tin rằng mình luôn có một “Điểm Tựa”... Vâng, Điểm Tựa của tôi là chính Chúa giê-su, là cây Thánh giá còn loang lổ vết máu của Người... Tôi chẳng có của cải gì, nhưng có người đã bảo tôi là một người giàu có. Người bạn đã đồng hành với tôi trong những khi tôi đi khắp đó đây, anh ta không phải là một Ki-tô hữu; song, qua những việc tôi làm cho Chúa và những việc Chúa làm cho tôi, anh cho rằng tôi là một người giàu có. Dẫu rằng anh không hiểu hết những đạo lý của người Ki-tô, anh vẫn cảm nhận được điều đó theo đúng nghĩa “tôi chọn Chúa là gia nghiệp của đời mình". Bốn mươi tám năm đã trôi qua, với biết bao phong trần bụi bặm, và cũng không ít niềm vui, tôi cảm thấy mình hạnh phúc. Tôi nhớ lại, khi tôi 17 tuổi, tôi đã thấy mình già, vì lúc đó tôi luôn phải sợ hãi lo lắng về một tương lai mù mịt; bây giờ, khi tôi 48 tuổi, tôi thấy mình vẫn trẻ, vì tôi chẳng phải sợ hãi lo lắng gì cho tương lai, một tương lai mà tôi biết Chúa đã chuẩn bị cho tôi mọi thứ. Khi tôi 30 tuổi, tôi đã nói với em gái mình rằng, tôi mong được chết vào tuổi 33 như Chúa Giê-su, vì tôi sợ sống lâu bệnh tật sẽ làm tôi mau già và xấu xí. Còn bây giờ, tôi cảm thấy mình như đang ở thời sinh viên, cái thời mà mỗi ngày tôi đã sống tận lực như ngày mai tôi sẽ phải chết... Thật sự, chung quanh tôi vẫn còn biết bao điều khiến tôi phải trăn trở; song, tôi biết mình có một Điểm Tựa, và vì thế tôi luôn hy vọng rằng Chúa sẽ làm cho mọi sự trở nên tốt đẹp trong thánh ý của Chúa Cha. Đã quá nửa đêm rồi, song trong lòng tôi vẫn trào dâng cảm xúc, và tôi lại một lần nữa lẩm nhẩm với Chúa điệp khúc: -Lạy Chúa, con biết lấy gì mà tiến dâng Ngài. Vì đời con đâu có gì để mà dâng Chúa. Và con cũng không xin gì, cũng không xin gì, ước gì xa xôi. Vì lạy Chúa, Chúa chính là gia nghiệp của con...

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 12 năm 2013

HỒN TÔI REO HÁT

Vui lên nào, hỡi sa mạc và đồng khô cỏ cháy, vùng đất hoang, hãy mừng rỡ trổ bông, hãy tưng bừng nở hoa như khóm huệ, và hân hoan múa nhảy reo hò. Sa mạc được tặng ban ánh huy hoàng của núi Li-băng, vẻ rực rỡ của núi Các-men và đồng bằng Sa-ron. Thiên hạ sẽ nhìn thấy ánh huy hoàng của ĐỨC CHÚA, và vẻ rực rỡ của Thiên Chúa chúng ta. (Trích sách I-sai-a: 35, 1-2) Vui lên nào hỡi lòng ta như mùa xuân thiếu nữ Lữ thứ dặm trường bao năm tháng đã qua Ta có Chúa cùng đi nỗi khắc khoải không còn!!! Những ngày mòn mỏi mắt chờ mong tuôn suối lệ Đã qua rồi vì Đức Chúa bảo vệ tôi!. Người đã ban cho tôi ánh huy hoàng của Đức Chúa Là những lời Đức Chúa chỉ dạy tôi Là bó đuốc soi đường, dìu tôi qua miền thung lũng tối. Nhớ những ngày... Lòng tôi như sa mạc Như đồng khô cỏ cháy Dáng phạc phờ tìm một bóng hình ai Ngày qua ngày sống phận người dang dở... Tôi bây giờ như hoa nở mùa xuân Vì có Chúa là nguồn chân thiện mỹ! Vĩ nghiệp Ngài, tôi đã sẵn trong tay Áng mây bay, tôi ngắm nhìn kỳ công Chúa Lá úa tàn, tôi ngẫm chuyện thiên thu Và Giê-su cho tôi nguồn can đảm Tôi học Ngài, vác thánh giá, phục tùng Cha... Cha ơi! Trọn đời con Xin mãi là một bài ca chúc tụng. Dù cây khô lá rụng buổi chiều đông Những bông hoa nở muộn giữa đồng khô cỏ cháy Là những bông hoa dâng về Cha với trót cả tâm tình Xin chúc tụng Ngài, ánh bình minh muôn thuở!!!

Thứ Ba, ngày 10 tháng 12 năm 2013

NHƯ CHIM BẰNG TUNG CÁNH


“Người ban sức mạnh cho ai mệt mỏi,
kẻ kiệt lực, Người làm cho nên cường tráng.
Thanh niên thì mệt mỏi, nhọc nhằn,
trai tráng cũng ngả nghiêng, lảo đảo.
Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA
thì được thêm sức mạnh.
Như thể chim bằng, họ tung cánh.
Họ chạy hoài mà không mỏi mệt,
và đi mãi mà chẳng chùn chân.”
(Trích sách I-sai-a: 40, 29-31)

Con bây giờ như chim bằng tung cánh
Chúa Thánh Thần ngự trị giữa tim con
Ban cho con sức mạnh buổi chiều tà
Và thêm sức khi chùn chân mỏi gối
Lối con đi luôn có Chúa phù trì
Vì con vẫn hằng ngày trông cậy Chúa!

Ơi, Chúa ơi! Có những chiều thong thả
Con ngả hồn theo mây gió bình yên
Chừng nghe rõ tiếng thiên nhiên réo gọi
Tiếng Chúa Trời qua hơi thở của tình yêu...

Ơi, Chúa ơi! Con nhiều phen kiệt lực
Rồi sực tỉnh thấy Chúa ẵm trên tay
Con mới hay con là kẻ khốn cùng
Và mới hiểu Chúa muôn trùng mạnh mẽ
Chỉ vì thương ban lẽ sống cho con!
Muôn lạy Chúa! Mối tình son thăm thẳm
Con lấy gì mà đền đáp cho cân
Chỉ xin dâng lên Chúa tấm lòng thành
Và tặng Chúa những vần thơ vụng dại
Xin Ngài thương ở bên con mãi mãi!!!...

Thứ Hai, ngày 09 tháng 12 năm 2013

HẠNH PHÚC VÌ LUÔN CÓ CHÚA Ở CÙNG





Trời vừa chớm đông, tuy không rét lắm, song cái lạnh se se, cộng thêm chút không khí nhộn nhịp ở các quầy hàng bán đồ lưu niệm khắp nơi trong thành phố cũng đủ khiến người ta háo hức. Vâng, cái tâm trạng háo hức tuy mỗi người mỗi khác, nhưng cho dù người Công Giáo hay người ngoài Công Giáo, hầu như ai nấy  đều trông mong về một ngày hứa hẹn sẽ có nhiều lễ hội. Đó là ngày lễ mừng Chúa Giáng Sinh, mừng ngày kỷ niệm Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể. Cùng với tâm tình ấy, và những ý nghĩa của ngày Chúa nhật II mùa Vọng, Huynh đoàn Ki-tô Vua dành trọn buổi họp mặt tháng này cho các hoạt động mừng lễ Giáng sinh
Như thường lệ, mở đầu cho buổi sinh hoạt là 5 phút cầu nguyện, rồi đến những thông tin cần thiết cho tháng tới. Kế đó, Thầy đồng hành của chúng tôi thông báo cho mọi người về những gì sẽ diễn ra trong buổi sinh hoạt này. Mọi người phấn khởi vỗ tay tán thưởng sau khi nghe Thầy đồng hành thông báo, cũng có người xuýt xoa tiếc là hôm nay bố Viễn(Cha linh hướng) của chúng tôi) vắng mặt.
Để sưởi ấm tình huynh đệ cho nhau, một đại diện trong ban điều hành, một anh chàng “độc nhãn” đứng ra làm quản trò, và chúng tôi cùng nhau chơi trò “Gọi tên nhau”. Vâng, không chỉ gọi tên nhau, mà trò chơi còn mang lại một ý nghĩa tích cực cho chúng tôi: Cho dẫu trong chúng tôi, kẻ thì mù, người thì què, có kẻ ngọng nghịu lắp bắp, nhưng mỗi người đều mang hình ảnh của Chúa Ki-tô, chúng tôi đều đẹp trong mắt nhau, các bạn ạ!
…Trò chơi tuy đơn giản, nhưng cũng vẫn có người bị phạm quy, khiến những tràng cười cứ rộ lên lấp cả không gian của phòng họp. Tiếng người quản trò qua micro lại bắt đầu vang lên:
  -Chị Khuê là người đẹp nhất trong buổi họp này!
Chị Khuê: Tôi sao?
Tập thể: Chính cô!
Chị Khuê: Không phải tôi!
Tập thể: Vậy chứ ai?
Chị Khuê: Anh Sơn là người đẹp nhất trong buổi họp này!
Anh Sơn lúng túng không biết chọn gọi tên ai, mặc dù anh quen biết khá nhiều người, anh lắp bắp mãi chẳng nói được tên ai, thế nên thay vì được tặng một phần quà, anh Sơn đã nhận được phần thưởng là một chuỗi cười vui vẻ của tất cả mọi người. Người quản trò bắt đầu một cuộc gọi khác:
  -Anh Lượng là người đẹp nhất trong buổi họp này!
Anh Lượng: Tôi sao?
Tập thể: Chính anh!
Anh Lượng: không phải tôi!
Tập thể: Vậy chứ ai?
Anh Lượng: Cô Lý là người đẹp nhất trong buổi họp này!
Chị Lý: Tôi sao?
Tập thể: Chính cô!
Chị Lý: Không phải tôi!
Tập thể: Vậy chứ ai?... Nhưng người quản trò đã ngừng cuộc chơi, vì phần quà tặng cho người đối đáp trôi chảy cuối cùng đã thuộc về chị Lý.
Phần hai của chương trình mừng lễ Giáng sinh hôm nay là phần ca hát. Chơi đàn cho chúng tôi là tay đàn khiếm thị Dương Hà. Mọi người được mời gọi hát những bài hát theo chủ đề mừng lễ Giáng Sinh, tuy nhiên, có những anh chị tỏ ý thích hát nhưng lại không thuộc bài hát Giáng sinh nào, cũng được trao micro để hát những bài hát mà họ yêu thích. Vui nhất là anh Dương Hà B, anh đã cho chúng tôi thưởng thức một bài hát pha trộn, từ âm điệu vọng cổ, cũng bài hát ấy  anh chuyển sang âm điệu chèo, rồi lại sang tân nhạc. Thật là tân cổ giao duyên, anh đã cho chúng tôi một dịp cười no bụng. Song, chính tiết mục “cây nhà lá vườn” này của anh lại tạo nên nét đáng yêu của một Huynh đoàn Khuyết tật Ki-tô. Bởi chúng tôi đâu phải là những người được đến trường lớp học nhạc như bao nhiêu người khác, chúng tôi đang học cách sống hòa đồng cởi bỏ tự ty mặc cảm cho nhau. Danh sách các ca viên đăng ký lên hát còn nhiều, song buổi sinh hoạt tạm dừng lại để mọi người có thời gian chuẩn bị tâm hồn dâng thánh lễ.
Hôm nay, vì quá bận việc,  Cha linh hướng đã nhờ cha Việt(Dòng Đa-minh) đến với Huynh đoàn. Ngài đã thay thế Cha linh hướng ban bí tích hòa giải cho một số anh chị em trong chúng tôi, và sau đó đã cùng chúng tôi dâng thánh lễ trong một tâm tình sốt sắng. Bài giảng của cha Việt nhắc nhở chúng tôi rằng: Mừng lễ Giáng sinh không chỉ chuẩn bị cho những niềm vui của một mùa lễ hội, mà chính là sự chuẩn bị cho tâm hồn của mỗi người được trở nên bằng phẳng thẳng thớm, như những lời kêu gọi của thánh Gio-an Tẩy Giả.
Dâng lễ xong, chúng tôi quay trở lại tiếp tục chương trình mừng lễ Giáng Sinh, với phần ba là phần ông già Noel trao quà. Mấy anh chị khiếm thị chỉ có thể nghe thấy tiếng lục lạc của ông già Noel, còn người khuyết tật vận động thì được nhìn thấy một ông già Noel độc nhãn trong dáng người thấp bé với một bộ quần áo màu đỏ rộng thùng thình... Tuy nhiên, đó lại là một trong số rất ít người của Huynh đoàn khả dĩ có thể đóng vai trò ấy, các bạn ạ! Nhưng đối với chúng tôi mọi sự thật đơn giản, chúng tôi chỉ cần những niềm vui nho nhỏ và gần gũi như thế là đã đủ hạnh phúc lắm rồi. Ngay lúc đó, cũng có một tốp sinh viên sinh hoạt ở phòng bên, và họ đã cùng sang chung vui với Huynh đoàn chúng tôi một cách rất hồn nhiên và thân thiện. Các bạn sinh viên trẻ trung đã cùng hát với chúng tôi đầy hào hứng, cho dù các ca viên của Huynh đoàn Ki-tô hát chẳng ăn tiếng đờn, cho dù tiếng đàn của anh Hà phải vất vả chạy đuổi theo những ca từ của mấy vị ca sĩ “khuyết tật”, nhưng chúng tôi cảm thấy rất vui, vì mỗi người đã được sống những giây phút đơn thành bên nhau.

Miên man với những dòng suy nghĩ ấy, tôi cảm thấy Chúa Hài Đồng đang mỉm cười với chúng tôi, và đang chúc phúc cho chúng tôi. Tôi thầm biết ơn những vị ân nhân, đặc biệt là quý cha và quý thầy dòng Đa-minh đã tạo điều kiện cho anh chị em chúng tôi có được những giờ phút vui tươi đầy ý nghĩa đó. Nguyện xin Chúa Hài đồng sẽ ở mãi trong tâm hồn của các vị ấy, tôi thầm nói với Chúa như vậy. Ngoài kia tiếng nhạc Noel vẫn văng vẳng bên tai, và không khí se lạnh của những ngày đón chờ lễ Giáng sinh làm tâm hồn tôi tràn ngập một cảm giác hạnh phúc, hạnh phúc vì tôi luôn có Chúa ở cùng!

Thứ Bảy, ngày 07 tháng 12 năm 2013

NGƯỜI PHỤ NỮ MÙ ĐÃ CHẠY ĐẾN VỚI CHÚA




“Phải, hỡi dân Xi-on đang ở Giê-ru-sa-lem,
ngươi sẽ không còn phải khóc nữa.
Khi ngươi kêu cứu, Người sẽ thi ân giáng phúc cho ngươi ;
nghe tiếng ngươi kêu là Người đáp lại.
Chúa Thượng sẽ ban cho ngươi bánh ăn trong lúc ngặt nghèo
và nước uống trong cơn khốn quẫn.
Đấng dạy dỗ ngươi sẽ không còn lánh mặt,
và mắt ngươi sẽ thấy Đấng dạy dỗ ngươi.”
(Trích sách I-sai-a: 30, 19-20) 

Vâng! Lạy Chúa, hôm nay đã ứng nghiệm lời tiên tri I-sai-a:
“Đấng dạy dỗ ngươi sẽ không còn lánh mặt,
và mắt ngươi sẽ thấy Đấng dạy dỗ ngươi.”
Bởi mắt con đã được nhìn thấy Chúa, qua câu chuyện của người phụ nữ mù dưới đây:

    (Viết theo lời kể của chị Sương).
Ba má tui đều là người Việt sống ở Campuchia, gặp nhau rồi lấy nhau trên đất Campuchia. Năm tui lên 3 tuổi, tui và hai người anh bị đậu mùa. Hai người anh tui đã chết, còn tui thì sống sót nhưng bị mù luôn hai mắt. Ba rất thương chiều tui, còn má thì lại thương những đứa con sáng mắt. Năm tui 10 tuổi, ba tui chết, kể từ đó tui thường xuyên bị đánh đập chửi rủa. Má đưa tui và em gái sang ở với chị Hai cùng anh rể. Tui còn một anh trai nữa, nhưng đã về sống với chú ở Sài Gòn. Má đi phụ buôn bán với chị Hai, tui phải tự tập tành giặt giũ, nấu ăn và làm mọi công chuyện nhà. Chị Hai sanh năm một, một tháng ở cữ xong chị để lũ con cho tui trông, chị ra sạp bán vải. Một mình tui xoay sở với lũ cháu nhỏ, sữa sùng rồi cơm nước, giặt giũ  đủ thứ mà làm không kịp thì má tui đánh đập không thương tiếc. Em gái đi học trường đầm về chẳng hề đụng móng tay việc gì, quần áo của nó được má khâu nhíp cho tươm tất. Chị Hai tui bán vải, nhưng chẳng bao giờ cho tui vải để may quần áo, quần áo rách tui phải tự nhíp lấy. Chị Hai nói: “Tao nuôi mày ăn, cho mày ở là phước lắm rồi còn đòi gì nữa!” Rách quá rồi, tui phải nhận trông thêm trẻ cho hàng xóm để kiếm tiền mua vải may quần áo. Hàng xóm cũng tin giao cho coi mấy đứa, kiếm được tiền tui phải chia cho má tui một nửa. . .
  Tui chẳng được ra ngoài, đi đâu bao giờ nên cứ nghĩ rằng trên đời này có một mình tui bị mù. Nhiều khi tui tủi thân mình đã mù, mà chẳng được ai thương xót. Lạ một điều là gia đình tui theo đạo gốc, mọi người đi lễ rất siêng năng nhưng không ai dắt tui đi nhà thờ  gì hết.
  Năm lên 18 tuổi, sau một lần bị má đánh đập chửi rủa thậm tệ, tui trốn vào phòng lấy một chiếc khăn lớn xiết cổ đến lúc đã muốn lè lưỡi ra thì má tui phát hiện được. Má tui gỡ khăn ra, nhìn tui giận dữ. Bà nắm tóc tui xoay vòng vòng, đấm vào hai mắt tui, miệng la lớn:
  -tao đánh cho mày lọt  tròng té nổ! Ông trời đãng lọc cho mày mù! 
Tui ức quá, nói:
  -Má đọc kinh siêng năng đi nhà thờ làm chi mà đánh đập chửi rủa tục tĩu quá vậy!
Má tui giận quá đánh tiếp. . . Từ đó tui sợ quá không dám thắt cổ nữa.
  Năm 1966 má đưa tui và em gái về Sài Gòn sống với anh trai lúc này đã có vợ. Năm ấy tui đã 19 tuổi, từ đó em gái tui bắt đầu dắt tui đi nhà thờ Bắc Hà. Trước đây tui chỉ lần chuỗi theo thói quen của một người có đạo, tui không biết cầu nguyện vì không được đi nhà thờ nghe cha giảng dạy. Nhờ nghe cha giảng tui đã hiểu biết về chúa và Đức Mẹ nhiều hơn,dần dần tui biết cầu nguyện và tin tưởng vào Chúa hơn.
  Sau đó em gái tui lấy chồng, tui đến ở với vợ chồng nó. Tui lại làm công việc coi con và chăm sóc nhà cửa cho nó. Mỗi khi tui ăn cơm, nó thường nói nặng nói nhẹ là tui ăn nhiều, hao tốn này nọ. . .Tui  buồn quá bỏ đi, sang sống với chị Hai tui lúc đó cũng đã về sống tại Sài gòn. Nhưng chị Hai cũng thường mắng nhiếc: Tao cho mày ăn, tao cho mày ở đậu mà mày không biết điều. . . Tui ở đâu cũng làm lụng sớm tối chứ đâu có ở không mà sao cứ bị mắng chửi hoài.
  Lần này tui bỏ đi theo một chị bạn mù có đứa con 7, 8 tuổi. Đứa con chị dắt hai chị em tui đi buôn, nhập nhằng sống qua ngày ở bến xe. Mỗi lần bị khám xét, mặt tui xanh lè xanh lét chỉ biết cầu xin Chúa và Đức Mẹ cứu thoát. Nhiều lần, mấy người mắt sáng bị bắt chỉ còn lại hai chị em mù tụi tui. Lúc đó, tui càng tin tưởng vào Chúa và Đức Mẹ hơn.
Năm 1982, tui vào sống trong hộ tập thể của Hội người mù Quận 11 cùng với một đứa cháu trai. Ở đó, tui tham gia sản xuất chổi và bàn chải chà nhà cùng với các hội viên khác. Thằng cháu ban ngày đi làm thuê, làm mướn, tối về tui nấu cơm cho nó ăn. Giữa năm 2002, hộ tập thể Hội người mù giải thể vì không sản xuất chổi nữa. Cũng may lúc này má tui có để lại một căn nhà nhỏ, hai dì cháu dọn về đó sống nương tựa nhau. Thằng cháu vay mượn buôn bán đắp đổi, tui ở nhà trông coi nhà cửa cơm nước cho nó. Mỗi tháng tui nhận được khoản trợ cấp của cha Thực là 10kg gạo và 10 gói mì. Tuy là khó khăn thiếu thốn, nhưng ở với thằng cháu tui thấy hạnh phúc hơn khi ở với mẹ, với chị em gái.
  Năm 2006, tui mắc bệnh sỏi gan, sỏi mật, bác sĩ kêu phải mổ nhưng tui đâu có tiền! Tui lo sợ lắm, ngày đêm cầu nguyện xin Chúa giúp đỡ. Tui được bác sĩ Phấn mổ miễn phí, còn tiền viện phí phải nợ nần. Rồi chị em đồng cảnh ngộ mỗi người góp chút đỉnh giúp cho tui trả hết nợ. Tui biết là Chúa và Đức Mẹ luôn thương giúp tui.
  Tui sống đến ngày hôm nay, lúc khó khăn nhất tui chạy đến với Chúa và cảm thấy được nâng đỡ. Bây giờ bệnh sỏi thận lại tái phát, nhưng tui không sợ hãi lắm, tất cả bệnh tật đau khổ tui phó thác cho Chúa cho Mẹ và cảm thấy bình an.
                                                            (4.11.2010)